CÓ THỂ KHÓC, NHƯNG ĐỪNG ĐAU ĐỚN!
(cuốn sách lạ lùng về cái chết, cuốn sách vô cùng yêu thương về cuộc sống)

Có lẽ con vẫn ngồi đợi như mọi ngày,
Con không biết nội đã ra đi từ giây phút ấy.



Nhận tin buồn đau chắc con sẽ tràn trề nước mắt!
Hay con thút thít không ngừng bằng tất cả trái tim bé bỏng.
Con có giống đứa con nít hay khóc nhè không?
Ôi đứa nhóc hay khóc nhè của nội!




Nhưng nội yêu nhóc tì hay khóc nhè tèm lem mặt mũi,
Nội yêu con vì con mít ướt!

Biết không con, chỉ những người hay khóc trên đời này mới hiểu thấu nỗi bi thương trong lòng người khác!



Chích sậy lớn đang kêu chiều
Những tiếng chim mà nội với con vẫn thường lắng nghe bên nhau


Lũ chuồn ớt đang bay chấp chới
Là kỷ niệm đầu đời con dùng mũ chụp bắt được đám côn trùng
Con đã vui sướng biết bao, con ngoảnh lại
Cười với nội, thương làm sao nụ cười khoe chiếc răng xinh bé xíu trắng ngà.
 


Con có nhớ nội luôn ở bên con
Nội vẫn nhớ có con luôn bên nội!

Cứ như thế, nội chia tay với cuộc đời này! 
 
 
Rồi con sẽ khóc,
Cuộc đời này có bao nhiêu lần con sẽ đau buồn chia tay



Có thể khóc, nhưng đừng đau đớn quá
Thứ mà nội vĩnh viễn ghi nhớ
Là nụ cười của con, những điều hạnh phúc nhất


Rồi con sẽ lớn, mỗi ngày qua, mỗi một năm qua đi
Con sẽ gặp người con yêu, con sẽ trở thành cha
Con sẽ trở thành nội của một ai đó, một nhóc tì mít ướt, tèm lem, vừa mới biết dùng mũ chụp bắt được chú chuồn ớt,
Con sẽ ngồi bên sông lắng nghe chim chích sậy kêu chiều... 

Nội chưa bao giờ đi xa, nội vẫn ở lại đám mây chiều, ngọn cỏ bên sông, tiếng chim muộn, ở trong những người con yêu và con sẽ gặp...

Nên con có thể khóc, nhưng đừng bao giờ đau đớn... 

Uchida Rintaro (Trang Hạ dịch)